[Giải Trí] Truyện nhảm, hư cấu, không có thật, đừng đọc...

  1. Hải Đại Bàng

    Hải Đại Bàng Thất nghiệp

    Tham gia ngày:
    10/2/14
    Bài viết:
    6,049
    Đã được thích:
    6,952
    [​IMG]

    Đây là một, nhưng không phải một câu chuyện, và nó rất dài, nhưng không hề phí thời gian khi xem. Nếu thấy hay thì share không cần hỏi nhé.

    Hai người bạn vào rừng thì gặp gấu. Một người leo tót lên cây trốn kỹ, còn người kia ở lại trên đường. Anh hoang mang quá đành ngã lăn ra đất và giả chết. Gấu đi đến bên anh đưa mõm đánh hơi: thấy anh tắt thở, cho rằng đó chỉ là cái xác bèn bỏ đi. Khi gấu đã đi khuất, anh kia từ trên cây tụt xuống và cười:

    - Thế nào, gấu rỉ tai cậu điều gì đó?
    - À, nó bảo với mình rằng những người xấu là những kẻ chạy bỏ bạn trong hiểm nghèo.

    Anh kia nghe vậy hối hận lắm. Đột nhiên gấu quay lại, có vẻ giận dữ vì đã bị lừa, anh kia thấy vậy hét lớn bảo bạn:

    - Lần này cậu chạy đi, mình sẽ ở lại cản chân gấu!

    Anh này vội ba chân bốn cẳng chạy mất, bỏ lại bạn trong hiểm nghèo.

    Về phần anh bạn ở lại, lúc này gấu đã lao gần đến anh ta, bỗng nhiên một con thỏ ở đâu lao tới và dừng lại chỗ anh trước gấu, hô lên đắc thắng:

    - Ha! Vậy là ta thắng rồi nhé, có Người làm chứng, ta là kẻ chạy nhanh nhất khu rừng này.

    Thì ra không phải gấu định quay lại bắt người, mà là rảnh quá đang chạy thi với thỏ. Gấu tức lắm, nguây nguẩy mông bỏ đi không nói một lời.

    Thỏ quay về phía chàng trai, vênh váo:

    - Người thấy sao hả? Có dám chạy thi với ta không?

    Anh này đang vui vì thoát chết, thấy con thỏ háo thắng, bèn cười cười:

    - Được, nhưng ta có một điều kiện: Chúng ta hãy nhắm mắt và chạy thi đến gốc cây đằng xa kia, ai đến trước người đó thắng.

    Thỏ vốn tự đắc về tốc độ của mình, bèn đồng ý ngay. Hai bên cùng đếm đến ba rồi vụt chạy.

    Chàng trai giả vờ chạy vài bước rồi điềm tĩnh đi bộ, mỉm cười nhìn theo bóng thỏ. Thỏ nhắm mắt lao đi vun vút, vì không nhìn thấy đường nên đâm sầm vào gốc cây mà chết. Từ xa một người nông dân đang cày ruộng, thấy vậy bèn chạy lại lượm xác thỏ. Người này nghĩ bụng: "Loài thỏ thật ngu dại, ta cứ đợi ở đây nhặt thỏ đem về bán, đỡ phải cày bừa cho vất vả", thế rồi anh cứ ôm gốc cây mà đợi.

    Đợi đến cuối chiều chẳng thấy thỏ nữa ở đâu, hỏng cả buổi cày, anh ức lắm. Đang lúc định bỏ về thì có một con hổ từ ven rừng nhảy ra chặn đường. Nó đã chứng kiến mọi chuyện, mắt vẫn còn ướt nước vì cười quá nhiều. Nó hỏi:

    - Này, trông anh to khoẻ thế kia mà sao ngu đến vậy, định đợi con thỏ nữa đâm vào gốc cây hay sao? Làm gì có chuyện trùng hợp thế? Có trí khôn không thì dùng một tí đê.

    Anh nông dân ngơ ngác hỏi hổ xem trí khôn là gì? Hổ đang cười cợt bỗng chuyển sang buồn rầu, chỉ vào những vết vằn trên mình và kể lại một câu chuyện mà nó từng trải qua, rằng có một người nông dân khác đã dùng trí khôn để lừa nó. Anh này thấy vậy như tỉnh cơn mê, tặng thỏ cho hổ, quyết tâm lên đường học lấy trí khôn.

    - Nhưng đi đâu thì mai đi, ta hãy cứ về nhà nghỉ ngơi cái đã - anh nghĩ bụng. Về đến nhà, anh kể lại mọi chuyện cho phú ông nghe. Phú ông ngồi phịch xuống nghỉ một lát vì thất vọng.

    - Hỏng buổi cày, quên cái cày, mất luôn cả con thỏ, mày quả là ngu số một rồi. Tao mà lại gả con gái cho mày thì có lẽ khắp cả thiên hạ này không ai có thể ngu hơn tao được nữa! Ha ha ha!

    Phú ông là người hám danh, từ lâu đã mơ đến danh hiệu vô địch thiên hạ bất kể là danh hiệu gì, vì vậy lễ cưới được tiến hành vào ngay hôm sau.

    Làng bên có anh người ở tên Khoai nghe chuyện, cũng muốn cưới con gái xinh đẹp của phú ông nhà mình, bèn gặp ông để ngỏ lời, ông cười ôn tồn nói:

    - Mấy năm qua con đã giúp cho nhà ta không ít việc, ta cũng nghĩ đến chuyện hôn sự này từ lâu. Nhưng khổ cái nhà thiếu đũa, con chịu khó lên rừng tìm cây tre trăm đốt về vót đũa cưới, mọi việc ở nhà cứ để ta lo.

    Anh Khoai mừng lắm, sáng hôm sau lên rừng, thấy ngay bìa rừng là một cây tre trăm đốt. Anh vung rìu định chặt thì lưỡi rìu vuột khỏi cán, bay xuống một cái hồ gần đó. Anh chưa biết mò thế nào thì có một ông già râu tóc bạc phơ từ dưới hồ ngoi lên, tay cầm một lưỡi rìu vàng và hỏi:

    - Có phải con vừa đánh rơi lưỡi rìu vàng này không?
    - Không nhưng cụ cho con mượn phát, con đang vội

    Ông già chau mày:

    - Con rất thành thật nhưng hấp tấp quá, hẵng gượm đã để ta hỏi tiếp...
    - Đang vội mà
    - Không nghe hỏi thì đừng hòng có rìu! - Ông già khó chịu
    - Không cho mượn thì tôi về lấy rìu khác, cần gì - Anh Khoai cũng cáu cáu.
    - Về mà lấy! - Ông già vùng vằng lặn mất.

    Anh Khoai thản nhiên chạy về lấy cái rìu khác, thấy mọi người ở nhà đang rục rịch cỗ bàn, anh mừng lắm, cầm rìu chạy nhanh lên rừng thì than ôi: cây tre trăm đốt đã bị ai đốn mất, gốc vẫn còn trơ vết rìu và mấy sợi râu bạc.

    Bất lực và mít ướt, anh ngồi chéo chân khóc tu tu. Một ông già râu tóc bạc phơ, mặt lương thiện xuất hiện hỏi làm sao anh khóc, anh bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện. Ông già mỉm cười rồi rên lên ba tiếng, thình lình một cây tre trăm đốt từ dưới hồ chui lên và gắn thẳng vào gốc như cũ. Dưới hồ còn vọng lên tiếng hằn học: "Anh em thế đấy!"

    Rồi ông già biến mất, anh Khoai nhìn thấy cây tre mừng quá định đem rìu ra chặt thì bỗng vang lên một tiếng:

    - Hay lắm! Ta đến đây!

    Một tráng sĩ khổng lồ mình mặc giáp sắt, đầu đội nón sắt, cưỡi con ngựa sắt phi đến, quơ tay nhổ cả gốc cây tre trăm đốt rồi phóng đi, tất cả diễn ra chỉ trong nháy mắt.

    Chẳng ai có cơ hội hay có gan đòi lại cái gì từ một người đô con như thế...

    ***​

    ...Đang nói đến đoạn anh Khoai vừa vung rìu định chặt cây tre trăm đốt thì một tráng sĩ khổng lồ toàn thân bọc sắt, cưỡi con ngựa sắt, lao đến nhổ cây tre ngay trước mắt. Anh tức giận định hét lên thì ước lượng thấy tráng sĩ to gấp bảy lần mình, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nhìn tráng sĩ phi đi xa dần đến khi khuất bóng sau rặng tre. Lúc bấy giờ anh mới dim mắt lại, ra vẻ thông thái và khoan dung:

    - Cây tre nên thuộc về ngươi. Người như ngươi chắc chắn sau này sẽ làm nên đại nghiệp! - Anh miễn cưỡng phán.

    Lời vừa dứt đã thấy bóng tráng sĩ nọ từ phía rặng tre bay lên trời về hướng núi Tản Viên, quả nhiên đã làm nên đại nghiệp. Có một con rùa vàng rất to nhảy chồm lên gọi với theo: “Chưa hết đâu. Giặc ở sau lưng ngươi đó!”. Tráng sĩ làu bàu không rõ câu gì, đoạn thúc ngựa quay lại, chắc là để dẹp nốt giặc.

    Anh Khoai có chút ngỡ ngàng vì lời mình vừa nói ra đã linh ứng, phải chăng mình cũng là người có căn cơ? Chưa kịp nghĩ thêm thì lại thấy bóng tráng sĩ bay vội lên, tiếng rùa vàng ẽo ợt:

    - Gớm, người đâu mà vừa mới chinh chiến xong đã vội đi thế! Khi khác lại qua nhé, hiii !

    Giọng rùa biến thái làm anh Khoai khẽ rùng mình, anh đành quay lại tiếp tục công việc đang dang dở.

    Quên chưa nói thực ra đây là một khu rừng tre khá già, cây nào cây nấy đều trên 200 đốt, nên việc tìm được một cây tre trăm đốt khác là việc cực kì khó khăn. Nhưng ở hiền thì gặp lành, quanh quẩn mất một lúc, cuối cùng anh Khoai cũng tìm được một cây tre non khác vừa tròn trăm đốt. Anh đốn cây xuống rồi vác về, vừa đi vừa mường tượng ra cảnh lễ cưới linh đình, suốt đời được hưởng vinh hoa phú quý, chìm đắm trong rượu ngon và gái đẹp. Bất giác anh nhoẻn lên một nụ cười cực kì dâm tiện, dớt dãi thều lều.

    Nhưng sự đời đâu có gì dễ dàng như vậy. Vừa về đến đầu ngõ, anh Khoai đã nghe thấy tiếng cười đùa huyên náo, giai gái chim nhau. Quái, mình còn đang ở đây, tiệc tùng gì mà sớm thế? Anh rảo bước tiến về phía cổng thì sững sờ: Một chùm râu tóc bạc phơ đang quét lên khuôn mặt diễm lệ của cô dâu, bộ quần áo thụng trắng tinh uyển chuyển đong đưa theo điệu nhạc, dưới tà áo thấp thoáng bàn tay nhăn nheo vẫn còn đang cầm một cái đùi gà. Không ai khác, đó chính là thằng cha dưới hồ!

    Khoai cáu lắm, anh hét vang một tiếng rồi ném cây tre trăm đốt về phía phú ông đang khì khà uống rượu. Không khí rộn rã bỗng im bặt, mọi người đều kinh hãi quay ra nhìn anh, rồi nhìn nhau, sau đó lại quay lại tiếp tục cười nói vui vẻ. Anh đành khổ sở chen chen qua đám người đến chỗ phú ông để hỏi xem tại sao ông không giữ lời. Phú ông ôn tồn đáp:

    - Con hẵng gượm đã để nghe ta phân tích: Con đi khỏi nhà được độ hai canh thì có người này đến bảo ông ta cũng có cây tre làm đũa đây rồi, và cũng muốn cưới con gái ta. Chờ con lâu quá, sợ thức ăn ôi hết nên ta nghĩ bảo cưới luôn cho đỡ uổng. Chuyện là vậy thôi chứ có gì đâu.

    Anh Khoai nghe đến chữ “phân tích” là đã thấy có lý rồi nên cũng nguôi ngoai phần nào, nhưng nghĩ lại một lúc lại thấy không chấp nhận được! Anh quay sang hỏi ông già tóc bạc:

    - Này lão già! Thế cây tre trăm đốt của lão đâu mà đòi cưới?!

    Ông già cả cười, mắt loé lên một tia nham hiểm. Đoạn ông khệ nệ bưng ra hai cái thúng, trút xuống đất một trăm đốt tre tươi. Anh Khoai thấy vậy cũng cả cười, mắt cũng loé lên một tia nham hiểm. Anh bắt bẻ:

    - Ha ha ha, người ta đòi một cây tre trăm đốt, chứ có ai đòi ông chặt một trăm đốt tre đâu.

    Ông già lại cười, mắt loé lên một tia nham hiểm, tia này nham hiểm hơn tia của anh Khoai gấp 38 lần. Thì ra ông chính là thần hồ, có rất nhiều phép biến hoá. Để phô diễn một phép, ông lật đật xếp trăm đốt tre thành một hàng dọc và hô lớn:

    - “Khắc xuất, khắc xuất”

    Chẳng có phép lạ gì xảy ra, chỉ thấy ông già mặt bần thần, rùng mình rên rên mấy cái, hai chân chụm lại che đũng quần hơi đổi màu - Có lẽ do tuổi cao, trí nhớ suy giảm nên ông đã đọc sai thần chú. Hậu quả là ông phải ngồi phịch xuống sân mà nghỉ.

    Anh Khoai không hiểu gì lắm, nhưng cứ kệ lão, anh cầm tay tân nương định dắt đi động phòng. Thấy vậy, ông già vội thều thào:

    - “Khắc xuất, khắc xuất”

    Ông lại đọc nhầm một lần nữa! Lần này thì ông chẳng còn sức mà run, chỉ ú ớ được vài tiếng rồi nằm xuội lơ dưới đất. Bỗng một ông già râu tóc bạc phơ khác (chính là ông đã giúp anh Khoai trong rừng, có vẻ là anh em với ông này) hiện lên, gõ cây phất trần vào đầu ông này và hậm hực, rõ ràng đã nín nhịn từ lâu:

    - Mày ngu lắm! Phải là “Khắc nhập, khắc nhập”!

    Thần chú ứng nghiệm ngay, thình lình một trăm đốt tre chuyển động, lần lượt gắn vào nhau trở thành một cây tre trăm đốt! Đúng lúc anh Khoai dắt vợ đi đến phần ngọn, đốt tre gắn luôn vào cả vạt áo của cô gái rồi dựng thẳng lên, cô bị lôi tuột lên tận ngọn tre vắt vẻo.

    Một con đại bàng tinh đang bay bỗng thấy có gái ở trên lưng chừng trời. “Chuyện lạ như vậy phải chăng là duyên phận?” - đại bàng nghĩ bụng. Mà không phải là duyên phận thì cũng mặc, đoạn nó lượn qua quắp cô gái rồi bay đi mất. Mọi người bên dưới đang la hét cái gì, chẳng đáng quan tâm lắm.

    Đại bàng quắp cô gái bay qua những cánh đồng lúa xanh mượt sóng, bóng của nó tan trong bọt nước trắng xoá của những dòng thác, cánh nó chao qua những dải mây mờ bao quanh núi Tản Viên sừng sững, thình lình nó va phải tráng sĩ nhổ tre đang trên đường bay lên trời khiến cả hai cùng chao đảo. Đau điếng, tráng sĩ quát:

    - Đi đứng kiểu gì thế hả? Mù à!

    Đại bàng đi sai rành rành song vẫn cố chống chế:

    - Đi gì, bay mà.

    Tráng sĩ không nói nhiều, thò tay xuống bụng ngựa rút ra một khúc dùi cui, con ngựa đau đớn hí vang trời. Biết là phen này đụng phải thứ dữ nhưng đại bàng vốn cũng chẳng phải tay vừa - nó đập cánh thổi tan một vùng mây, hai chân gồng cứng lên làm cô gái tỉnh lại la oai oái:

    - Thả tôi ra! Ai cứu tôi với!

    Theo lý đại bàng có thể làm được vế trước, nhưng rơi từ trên cao thế xuống đất thì có...trời cứu. Ta hãy tạm quên đi chi tiết ngu ngốc đó. Lúc bấy giờ, khu rừng già ven núi có một anh tiều phu đương đốn củi. Anh này họ Thạch, tên Sanh: khuôn mặt láng mịn khôi ngô không một chút nếp nhăn của sự suy nghĩ, dáng người vạm vỡ, đồ sộ quấn vừa vặn một cái khố rất nhỏ, người mà dân làng Cao Bình thường tự hỏi không biết đi chặt củi thì vác theo cung tên để làm gì? Kỳ thực đó chính là một bí mật kinh hoàng mà người ta không biết, bản thân Thạch Sanh cũng không biết, người kể chuyện cũng không hề biết…

    (Còn nữa)

    Nguồn: Đào Quang Huy
     
    huong19pk and Đạt Haha like this.
  2. huong_igao

    huong_igao "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    11/5/15
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    1
    Dài quá nhỉ , Phục bác kể chuyện quá
     
  3. phonglanhtam

    phonglanhtam "Mới vô lớp"

    Tham gia ngày:
    26/11/14
    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Hay kinh! Ba´c ghe´p truyện đa´ng nể thiệt ,hong´ tiê´p theo laˋ như˜ng truyện j nưa˜ đây.:-D:-D<3<3<3<3
     
  4. Đạt Haha

    Đạt Haha "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    16/8/15
    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    9
    Tắt ống dẫn lời. Đỉnhc ao của sự nhảm nhí. Bái phục chủ thớt
     
  5. Vanhieu282

    Vanhieu282 "Học sinh tiên tiến"

    Tham gia ngày:
    18/10/16
    Bài viết:
    626
    Đã được thích:
    112
    Hóng part 2
     
  6. SongXôBờ

    SongXôBờ "Học sinh trung bình"

    Tham gia ngày:
    10/11/15
    Bài viết:
    251
    Đã được thích:
    87
    cái dùi cui này hay nè :rofl:))))))))
     
    Hải Đại Bàng thích bài này.
  7. hankar252

    hankar252 "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    24/11/16
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    :waaaht::beauty: đúng là đỉnh cao, bỏ qua lời cảnh báo tiêu đề, đã vào xem và đã :cry:
     
  8. phinphacafe

    phinphacafe "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    15/12/16
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
  9. linh liunh

    linh liunh "Mới vô lớp"

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Ăc, truyện nhảm nhưng hai :rofl:
     
  10. chelseavinh

    chelseavinh "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    19/12/16
    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    0
    hay quá, khi nàoo ó phần 2 thế bạn
     
  11. ruacon71

    ruacon71 "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    21/12/16
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
  12. taichinhthanhan

    taichinhthanhan "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    22/12/16
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    2
    kiểu càng cấm càng làm í, đọc rồi nhá :big_smile::big_smile::big_smile:
     
  13. linh liunh

    linh liunh "Mới vô lớp"

    Tham gia ngày:
    8/9/16
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    :rofl: mấy bác không có phần 2 à
     
  14. DUYKHANHAUDIO

    DUYKHANHAUDIO "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    11/1/17
    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    1
    bức ảnh đẹp thật
     
  15. nhiminhlht

    nhiminhlht "Đi học đều"

    Tham gia ngày:
    10/1/17
    Bài viết:
    53
    Đã được thích:
    20
    ai nối ruột cho e cười thêm với :rofl:)) :big_smile::big_smile::big_smile::big_smile::please::please::please::please:
     
  16. meoluoibadao

    meoluoibadao "Đi học đều"

    Tham gia ngày:
    18/1/17
    Bài viết:
    61
    Đã được thích:
    8
    bác ới có part 2 k nờ
     
  17. tuongnd

    tuongnd "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    12/1/17
    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    0
    tiếp đi bác :rofl:
     
  18. hoangha991

    hoangha991 "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    21/1/17
    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    13
    Nghĩ ra cái câu chuyện này cũng mệt nhỉ :rofl:
     
  19. arhi

    arhi "Có làm bài tập"

    Tham gia ngày:
    9/1/17
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    2
    :rofl: có gắng viết thêm bác nhé =)0
     
  20. LangTuTaiNang

    LangTuTaiNang "Đi học đều"

    Tham gia ngày:
    18/1/17
    Bài viết:
    84
    Đã được thích:
    5
    Hơi dài dòng chút...:sad: