Xin chào!

Vui lòng đăng ký tài khoản để có thể thảo luận và nhận được những thông tin mới nhất về công nghệ từ diễn đàn.

Đăng ký ngay!

Đánh giá Meizu M6s: Bước chuyển mình của Meizu trong phân khúc phổ thông liệu có quá muộn?

Cu Hậu

Moderator
Staff member
Tham gia
18/10/16
Bài viết
1,109
Được thích
1,135
18395 #1

M6s đánh dấu bước chuyển mình của Meizu sau 1 thời gian dài gần như không có sản phẩm nào gây ấn tượng mạnh với người tiêu dùng. Dù là thiết bị đầu tiên của hãng sử dụng tỉ lệ màn hình 18:9, nhưng M6s lại đi sau khá muộn so với những người anh em cùng quê hương khác. Vì vậy, nếu không mang đến sức hút nhất định từ tính năng cho đến mức giá, sẽ rất khó để sản phẩm này cạnh tranh.

Chắn chắn, Meizu cũng hiểu được điều này nên hãng đã tích hợp cho M6s những tính năng cực kì quan trọng để giúp cho trải nghiệm sử dụng màn hình 18:9 nói riêng và tổng thể máy nói chung rất ấn tượng so với hầu hết đối thủ mọi đối thủ trong phân khúc.

Thiết kế không nhiều thay đổi nhưng đủ hấp dẫn, màn hình đẹp sống động, mback mới
Nếu nhìn từ mặt lưng, Meizu M6s chả khác gì phiên bản kéo dài ra của đàn anh M6 ra mắt trước đó cả. Vẫn là kiểu thiết kế kim loại nguyên khối với các góc cạnh được bo tròn mềm mại, dẫu không quá nhiều thay đổi nhưng nó vẫn rất đẹp, độ hoàn thiện cực kì tốt. Đặc biệt, theo cảm nhận cá nhân mình thì Meizu M6s là sản phẩm mang lại cảm giác cầm nắm sử dụng cũng như cất giữ trong túi quần thoải mái nhất ở tầm giá dưới 5 triệu đồng.


Điểm thay đổi đáng chú ý nhất trên M6s chính là màn hình tỉ lệ mời 18:9 đi kèm việc loại bỏ phím home đa năng truyền thống ở mặt trước và thay thế vào đó là nút home ảo cảm ứng lực rất giống các sản phẩm cao cấp của Samsung như Galaxy S8 hay Note8. Dù viền màn hình của máy vẫn chưa thực sự mỏng, nhưng nếu so sánh với các sản phẩm khác có mức giá cao hơn thì viền của Meizu M6s vẫn mỏng hơn đôi chút, chất lượng của màn hình này cũng thuộc dạng tốt nhất nhì trong tầm giá, màu sắc được tái tạo sống động, độ sáng khá cao, góc nhìn rộng và nội dung hiển thị cũng khá sắc nét dù máy chỉ có độ phân giải HD+ (1440 x 720 Pixels).


Tất nhiên, giữa cả tá thiết bị sử dụng tỉ lệ 18:9 thì chất lượng hiển thị hay viền mỏng chưa phải là tất cả, mỗi sản phẩm muốn gây được sự chú ý với người dùng, bắt buộc phải có những tính năng đi kèm thú vị hoặc cách thức điều khiển mới hấp dẫn hơn. Điều này không phải chiếc điện thoại nào cũng làm được ngay cả ở mức giá cao, nhưng khi trải nghiệm Meizu M6s nó lại làm chúng ta khá thích thú.


Việc thay thế phím home vật lý sang dạng cảm ứng lực (Do hãng công nghệ nổi tiếng của Mỹ Nextinput sản xuất) đã giúp cho Meizu dễ dàng tích hợp thêm nhiều tính năng mới, bên cạnh việc duy trì những chức năng cũ trên mback cứng như chạm 1 lần để trở lại trang trước và nhấn mạnh để quay về home. Các tính năng mới bao gồm, nhấn mạnh giữ trong 1s để tắt màn hình, nhấn mạnh liên tục hai lần để truy cập nhanh camera vuốt sang trái hoặc sang phải để chuyển đổi giữa các ứng dụng đang sử dụng, rất giống trên Apple iPhone X. Khu vực truy cập đa nhiệm vẫn ở vị trí cũ là vuốt từ dưới màn hình lên.


Một chi tiết rất thú vị khác là không giống các đối thủ, Meizu có vị trí đặt cảm biến vân tay rất thông minh cũng như đem đến những trải nghiệm mới thú vị cho người dùng phân khúc này là cảm biến vân tay sẽ nằm ở cạnh phải. Dẫu không phải đầu tiên trên thế giới, nhưng tốc độ mở khoá hay nhận dạng vân tay dành cho những ai hay ra mồ hôi tay trên Meizu M6s cực kì nhanh và chính xác, thậm chí nhạy hơn cả mẫu Xperia XZ Premium của Sony. Điểm đáng tiếc là vì một số lý do nào đó về bản quyền mà hãng không thể tích hợp nút nguồn vào cùng máy quét vân tay mà vẫn phải tách rời hai vùng riêng biệt.















Hiệu năng khá, thời lượng pin tốt, tích hợp công nghệ sạc nhanh
Meizu M6s là chiếc điện thoại đầu tiên trên thế giới sử dụng bộ vi xử lý tầm trung 6 nhân Exynos 7872 do Samsung sản xuất với 2 nhân Cortex-A73 xung nhịp 2.0GHz + 4 nhân Cortex-A53 xung nhịp 1.6GHz và sử dụng đồ hoạ GPU Mali-G71, RAM 3GB cùng bộ nhớ trong tuỳ chọn 32GB hoặc 64GB. So với các sản phẩm khác sử dụng vi xử lý MediaTek, Meizu M6s có phần nhỉnh hơn ở khả năng xử lý đồ hoạ, kiểm soát nhiệt lượng tốt cũng như mức độ ổn định sau một thời gian sử dụng.

Đối với các tác vụ bình thường, người dùng gần như không bắt gặp hiện tượng giật lag nào đáng kể, ngay cả khi chơi game đồ hoạ 3D như Modern combat 5, Liên Quân Mobile, 3D, Mobile Legends Bang Bang, v.v.. .máy vẫn hoàn toàn đáp ứng tốt ở mức đồ hoạ Medium. Tất nhiên, các bạn vẫn có thể tìm được những chiếc máy có cấu hình mạnh mẽ hơn Meizu M6s trong phân khúc này để chiến game ở mức đồ hoạ cao hơn (nhưng có lẽ nó chỉ dành cho những ai thực sự mê game mà thôi).


Viên pin 3.000 mAh của Meizu M6s cũng mang đến thời gian sử dụng khá tốt, trọn 1 ngày làm việc với các tác vụ bình thường như duyệt web, lướt facebook, nghe gọi, xem youtube bằng kết nối 4G. Dung lượng pin chỉ giảm nhanh khi chúng ta chơi các tựa game nặng đòi hỏi GPU phải hoạt động hết công suất, nhưng điểm cộng lớn là M6s được tích hợp công nghệ sạc nhanh với adapter 18W nên người dùng dễ dàng có được 52% pin chỉ trong khoảng 30% (nạp từ 0%). Đây là sản phẩm hiếm hoi có mức giá dưới 5 triệu có tính năng này.



Camera sau sắc nét, nhiều chế độ tuỳ chỉnh tay, camera trước cảm thiện hơn so với những sản phẩm Meizu trước
Thực sự không quá khi nói, M6s là chiếc điện thoại tốt nhất có mức giá dưới 5 triệu mà Meizu đã từng sản xuất được. Không chỉ có tính năng thú vị hay màn hình đẹp mà ngay cả camera trên M6s cũng được hãng chăm chút khá nhiều với camera chính độ phân giải 16 MP khẩu độ f/2.0, hỗ trợ khả năng lấy nét theo pha PDAF cho ra những bức ảnh có độ chi tiết rất cao, màu sắc trung thực và khả năng kiểm soát noise tốt trong điều kiện thiếu sáng.

Một điểm mà những người yêu thích nhiếp ảnh trên di động sẽ rất thích trên Meizu M6s là máy cho phép tinh chỉnh rất nhiều thông số, ngoài việc thay đổi tốc độ màn trập, iso, WB,... bạn cũng có thể tăng hoặc giảm độ tương phản, độ bão hoà để có ngay những bức ảnh lung linh, có thể up ngay lên Facebook mà không cần phải qua quá trình hậu kì.

Khả năng chụp ảnh HDR trên M6s cũng được cải thiện một chút so với những sản phẩm giá rẻ trước đây của Meizu. Các vùng sáng và tối được tái tạo lại ổn, những điểm tiếp xúc giữ hai vùng sáng tối cũng được giữ lại khá tốt.

Camera selfie của M6s cho chất lượng cũng khá ổn với chế độ làm đẹp 5 cấp độ, đủ đáp ứng nhu cầu chụp ảnh cơ bản của mọi người. Có lẽ điểm trừ duy nhất ở camera của M6s là tốc độ load ảnh cũng như khi zoom ảnh lên xem lại khá lâu do vi xử lý và GPU của máy không quá mạnh cũng như không phải thuộc dạng chuyên xử lý tác vụ hình ảnh.


Tổng kết

Meizu M6s không phải là sản phẩm có cấu hình quá mạnh mẽ dành cho những bạn nghiện game hay thời lượng pin thuộc dạng "Sang bằng phân khúc", nhưng bù lại máy sở hữu màn hình 18:9 chất lượng tốt, camera đơn chất lượng, giao diện nhiều tính năng hay, cảm biến vân tay cực nhanh cùng thiết kế cao cấp sang trọng những vẫn đảm bảo được khả năng cầm nắm rất tuyệt vời. Việc sản phẩm này sẽ được bán chính hãng tại thị trường Việt Nam trong thời gian tới với mức giá dự kiến cực kì hấp dẫn sẽ giúp cho người dùng có thêm nhiều lựa chọn tốt trong phân khúc phổ thông. Vì lý do bảo mật giá bán trước ngày giới thiệu trong nước nên mình chưa thể tiết lộ cho các bạn giá bán của máy.

Review: Cu Hậu
Ảnh chụp: Khang Lê​
Bài viết tương tự:
 
Last edited by a moderator:
Tham gia
15/11/17
Bài viết
1
Được thích
0
#3
I set myself challenging on a recent trip to Vietnam: go as far north as physically doable. This has taken me to Ha Giang province – pronounced Ha Giang – and that is gravely remote. Opened on a chart, it protrudes into China’s Yunnan province such as a nosy neighbour spying over the upper part of a gardening fence. It is the very least frequented of Vietnam’s provinces, having been the final to start to visitors. Discussed in several guidebooks as Vietnam’s last frontier of traveling, I just knew I’d to find out how much I can make it. This’s the journey of mine to the countryside Northern of Vietnam.

I set myself challenging during a recent trip to Vietnam: go as far north as physically possible. This has taken me to Ha Giang province - pronounced Ha Giang - and that's gravely remote. Was established on a chart, it protrudes into China's Yunnan province like a nosy neighbour spying over top of the part of a gardening fence. It's the very minimum frequented of Vietnam's provinces, having been the final to will visitors. Mentioned in a number of guidebooks as Vietnam's last frontier of traveling, I just knew I'd to learn what amount I am able to make it. This's the trip of mine to the countryside Northern of Vietnam.



Vietnam Railways guard / Father & Son – Quang Ngai railway station, Central Vietnam

I go to Ha Giang by train, motorbike, and bus. For starters, I begin with the train to Hanoi. I see that taking the train offers an insight into a place ‘s culture and society, and also enables the opportunity to have interaction with individuals from various social backgrounds within the very first, third and second class carriages. Below, a father as well as son duo Sang, thirty one, and also Duc, five, were going north from Nha Trang wherein Sang functions like a chef, to his hometown Danang.



Girl and grandmother – On board the train, Between the cities of Hue and Vinh

To be risk-free, proud grandmother Anh usually pays added for’ soft-sleeper’ (first class) tickets when going with her granddaughter Thu. They had been all over their way to the town of Vinh to reunite Thu with her father and mother. We discussed a cabin for thirty six time, during that time Anh maintained a seemingly limitless source of small green citrus fruits coming the way of mine.



Spirals of incense ash – Bach Ma temple, Hanoi

Stopping in Hanoi to take in the capital’s environment, I discovered Bach Ma temple, Hanoi’s earliest, in the city ‘s old city. It is a lot an active site of worship instead of a tourist trap. Legend has it that the 11th century emperor Ly Thai In order to made a temple here in mind of a magnificent white horse that led him to this exact spot.



Counting up the week’s donations – Bach Ma temple, Hanoi

Women and males sit on the floor of Hanoi’s Bach Ma temple, chatting noisily, frantically counting enormous heaps of Vietnamese Dong and piling them into piles. It looks as a money laundering arena from a Hong Kong triad film. It might seem to be a great deal of cash, though probably the largest denomination bill in the photo is the 5000 dong note, well worth around twenty two cents or even fourteen pence.



Rest stop en-route to Dong Van – Ha Giang province

The city to strive for in Ha Giang province is Dong Van. For starters, I take a seven hour bus from Hanoi’s My Dinh bus station to Ha Giang city. From there I am going to hire a motorcycle or even carry a minibus to Dong Van. I have to be brave; the mountainous highways between Ha Giang community and Dong Van are as gorgeous as they’re terrifying.



The view north from the Vietnamese ‘North Pole’ – Lung Cu, Ha Giang province

At probably the northernmost idea of Vietnamese territory is a great flagpole, from the foundation of that you are able to explore China’s Yunnan Province (just past the very first hills). Yunnan and also Ha Giang share a lot more in common with one another than with the respective countries of theirs. They’re both populated by scores of distinctly various cultural minority hill tribes. One particular ethnic group will be the Hmong. They stay in Ha Giang and Yunnan, split by a militarised border, and also subdivided down into smaller communities with names like Green Hmong, White Hmong, Black Hmong, and – my personal favourite – the Flower Hmong.



Hill tribe family and scenery – North of Dong Van, Ha Giang province

People of a hill tribe family help make their way through an area of crops. Ha Giang is very poor in both its infrastructure and economy. The daily struggles of the individuals are growing corn and rice for their to, communities, and families sell at markets that are local. It exports scrumptious peaches, , and persimmons plums.



Young child and grandfather at the local store – Dong Van town, Ha Giang province

I have never made a lot of parents laugh but a lot of little kids rush into tears (sometimes at exactly the same time) as I did in Ha Giang. Many locals appear to have seldom seen a foreigner. The area is so that brand new to tourism therefore chronically under visited. Tourism in its fledgling phase started in the late 2000s. China invaded across the border into Ha Giang in 1979, so even though the majority of Vietnam was opening to tourist over the nineties, the federal government still deemed Ha Giang excessively sensitive and insanely huge of a threat, so kept it shut. As of 2015, everything is changing rapidly.



Lone biker on the Ma Pi Leng Pass– Ha Giang province

Slice into the mountainside very high above the River Gâm, a twenty two km road known as the Ma Pi Leng Pass links Dong Van on the city of Meo Vac. Let the title sink in. Ma Pi Leng. Allow it to join the thought list of roads you have to see in the lifetime of yours. It is amongst the most remarkable places for scenery within the whole of Vietnam. I hiked very gradually, digital camera in hand, and observed the sunshine come up here. I viewed the fog roll between the peaks, at times revealing these jagged giants, various other times masking all of them together in subtle levels of grey.



Hmong hill tribe girls wander along Highway – Ma Pi Leng pass, Ha Giang province

The twenty two km rise along the Ma Pi Leng pass is a photographer’s dream. A considerable proportion of individuals I asked to photograph quite happily agreed. The one thing folks wanted was seeing the picture of theirs on my LCD display, which I was much more than pleased to share. Earlier in 2015, the procedure for getting a limited area permit was made much easier. Today, simply arrive at Dong Van, register at a guesthouse, spend a nominal permit charge, allow the guesthouse staff members head to the authorities, and gather all the permit of yours the following day. This may not seem and so comfortable, though similar journey a season ago would’ve needed me to register in individual at a police station in Ha Giang community and hang on for my permit being processed.



A mother bird protects her nest – Meo Vac, Ha Giang province

There is far more on the animals in Ha Giang than courageous birds informing you to vacate the personal space of theirs. It is right here in this small, remote corner of Vietnam which over 50 % of the world ‘s extremely endangered Tonkin snub nosed monkeys live, and are rising in quantity. In addition to the leisure of restricted area permits, the key minister of Vietnam announced in August 2015 the north of Ha Giang province becomes the country ‘s newest protected place; Du Gia National Park.



Hill tribe lady with dazzling dental work – Ma Pi Leng pass, Ha Giang province

The beads of sweat on this particular female’s brow come from working the impossibly high terraced mountainsides which form the topography of Ha Giang. Ladies appear to be to blame for the plants while the male’s domain name is raising pigs, chickens and goats. For the time being, life is because it should have been for centuries. Increased tourism is a double edged sword: does enhanced infrastructure, new job choices along with a steadier flow of cash into the spot outweigh the danger of erosion of local society, increased pollution and prices? Only time will inform. Sapa, a hill tribe area on the west, was once as Ha Giang. When guests started pouring in, it after sleepy city as well as surrounding mountains went in the path of commercialism. The lifestyle of the hill tribes was watered down and standardised for visitors. With the new national park of its, I feel comfortable that Ha Giang can select a different path.



Early morning on the Ma Pi Leng Pass – Ha Giang province

This region took ahold of me, shook me awake, demanded the senses of mine, almost all of the attention of mine, and also made me simultaneously are eager to help keep it a key and inform everybody about it. I am hoping the establishment of a brand new national park is going to protect the ecosystem and lifestyle of the spot when travellers start arriving in much better numbers. In reality, traveling below jaded me somewhat for the trip back through the much much more touristed south, throughout that a solitary phrase repeated in the head of mine. It grew louder as well as louder as the distance enhanced. Take me to Ha Giang.



By Ben McKechnie

Edited by: Asiart Travels

At Asiart Travels, we have always believed in the importance of travelling and its impacts. We consider it as a new “religion” that makes people’s life far better.
 
Top Bottom