Xin chào!

Vui lòng đăng ký tài khoản để có thể thảo luận và nhận được những thông tin mới nhất về công nghệ từ diễn đàn.

Đăng ký ngay!

Đêm nay trăng lại khuyết

nhockidloveu

New Member
Tham gia
13/3/14
Bài viết
1
Được thích
2
3940 #1

Phải chăng đây là giấc mơ dài siêu thực, và rồi bất chợt ngày nào đó tôi tỉnh dậy trong cơn đau lạ lùng để tự hỏi: Em đang ở đâu?

Ngày đó gặp em trong một chiều nắng nhẹ, tôi bâng khuâng kể từ giây phút ta nhìn nhau cười gượng gạo. Đôi mắt buồn em trong sâu thẳm để tôi lạc lối những mê cung dài. Trái tim em không mở. Tôi như một người bạn bên em hằng ngày cho vui buồn em được san sẻ. Nhưng trong em còn giấu điều gì?

Quả thật, tôi chưa từng nghĩ là vẫn còn 1 cô gái như em tồn tại. 17 tuổi ở một nơi xa hoa, em vẫn như tờ giấy trắng tinh khôi, tâm hồn em dẫu đã chịu nhiều nắng gió nhưng vẫn sáng trong kì lạ. Tôi ko nhớ ra hết các từ ngữ để khen em lúc này mà cũng chưa tìm ra bất cứ từ nào để phàn nàn trong suốt thời gian quen em cả. Nhiều lúc em ngây ngô hỏi những câu khiến tôi chẳng biết trả lời sao vì nó hơi nhạy cảm, ban đầu tưởng em giả vờ ngu ngơ nên chỉ cười bảo anh không biết, thế mà em nhất quyết tìm hiểu cho ra. Đến hôm sau lại thấy em đỏ mặt thẹn thùng: “Em biết rồi”… Những lúc ấy, thật muốn ôm em làm sao.

Và cứ thế ngày nhẹ trôi bên nhau, tôi yêu em lúc nào không hay biết. Tôi hay nhìn vào mắt em chờ đợi điều gì đó khác lạ, có những giây em đã thoáng ngập ngừng…
Tôi nói yêu em.
Em bật khóc nhưng không cho tôi câu trả lời…

Rồi cũng 1 năm, những gì tôi và em có thậm chí còn hơn các thứ vốn tồn tại ở tình yêu đôi lứa. Hai đứa vẫn quan tâm và lo lắng cho nhau hết mực từng ngày. Hai đứa vẫn tâm sự và trao cho nhau những lời yêu thương chân thành không hề giấu giếm. Như vậy có lẽ đã quá đủ cho tôi, và có lẽ cũng quá đủ cho 1 mối quan hệ không rõ ràng. Sở dĩ nói không rõ ràng là bởi, em chưa từng nói yêu tôi.

Một tối ngồi trong công viên, em ngước lên bầu trời ngắm hoài mặt trăng đang lấp ló, tôi cũng nhìn lên chẳng biết trên ấy có cái gì hay ho. Em im lặng hơn mọi ngày, tôi cảm thấy hơi nôn nao.
Rồi em tự phá tan khoảng lặng ấy bằng 1 câu hỏi:
- Trăng đẹp không anh?
- Đẹp, hôm nay trăng tròn mà.
- Nhưng ngày mai trăng khuyết anh còn thấy nó đẹp hông?
- … Trăng khuyết thì cũng là trăng,… anh thấy trăng lúc nào cũng đẹp – Tôi ngập ngừng trả lời.
- Biết đâu 1 ngày sẽ không còn trăng trên bầu trời nữa – Em lại ngẩn ngơ đưa mắt nhìn những đám mây đang che khuất ánh sáng.
- …
Tôi không nói gì thêm mà chỉ ôm em tựa vào vai rồi siết chặt cánh tay như sợ em sẽ biến mất. Trong ánh đèn, thấp thoáng mưa rơi trên đôi mi người con gái tôi yêu…

Sau hôm ấy, em bận bịu nhiều hơn, em phụ dì bán quần áo. Tôi và em ít gặp nhau, tôi cũng muốn em nghỉ ngơi cho khỏe. Một tuần kể từ đêm trăng hò hẹn, em bổng dưng mất liên lạc hoàn toàn. Lúc này tôi mới giật mình sợ hãi và cuống cuồng tìm kiếm. Đến nhà em nhưng không còn ai cả. Hàng xóm bảo gia đình em đi Úc rồi. Tôi không hiểu gì hết. Sao em lại giấu chuyện này chứ… Tại sao?
Chuỗi ngày dài ảm đạm nối tiếp, tôi như thằng mất hồn vẫn trông ngóng em trên những con đường quen thuộc, đôi khi bắt gặp hình bóng ai giống em nhưng không phải. Tôi vẫn thường đến những nơi kỉ niệm với hi vọng em chờ tôi nhưng mãi không thấy. Em đang ở đâu vậy? Làm ơn…

Cũng 2 tháng kể từ ngày em đi mất, tôi bất ngờ nhận được một cái hộp ai đó gửi. Trong ấy đựng một chiếc khăn choàng cổ tự thêu cùng với bức thư bằng mực tím. Tôi nhớ mãi những dòng này:
“Anh đừng buồn giận chuyện em bất ngờ rời xa anh nha. Em đi vì em, và cũng vì anh nữa. Em không thể nào mang đến cho anh hạnh phúc trọn vẹn mặc dù em rất muốn như thế.

Em đang điều trị tại Úc, bệnh của em bắt đầu trở nặng rồi. Em không thể bên anh dài lâu. Ngày này rồi cũng tới thôi, đó là lí do em không dám nói lời yêu anh cho dù con tim em đã rung động, để cho anh không có sự ràng buộc nào, và cũng để anh quên em nhanh hơn, vì mối quan hệ của chúng ta chưa có gì chính thức cả.
Hứa với em anh nhé, đừng buồn khi trăng không lên hay trăng chỉ còn lại một nửa. Hãy yêu 1 ai đó khác, để cô ấy có thể trao cho anh hạnh phúc trọn vẹn lâu dài và mãi mãi yêu anh…”


Đêm nay trăng khuyết nửa trăng rồi
Cùng sao thấp thoáng cũng xa xôi
Mây kia lơ lửng tình ta đó
Một nửa quay về, một nửa trôi.

Ánh trăng thấp thỏm, ánh trăng rơi
Sao kia thấp thỏm, ánh sao ngời
Lập lờ mây đó tình ta đợi
Một nửa đi cùng một nửa thôi.







[HASHTAG]#typn[/HASHTAG]
 
Top Bottom