Xin chào!

Vui lòng đăng ký tài khoản để có thể thảo luận và nhận được những thông tin mới nhất về công nghệ từ diễn đàn.

Đăng ký ngay!

Mẹ của con

Hương Hk

New Member
Tham gia
10/3/14
Bài viết
2
Được thích
7
7088 #1


Mẹ ơi! Cô con gái út bé bỏng của mẹ ngày nào nay đã 21 tuổi rồi đây. 21 năm con được chăm chút, yêu thương cũng là 21 năm mẹ phải hi sinh, gánh chịu nhọc nhằn,... vì con.

Mẹ ơi! Thuở bé không ngày nào con không rúc vào lòng mẹ ngủ, mà sao bây giờ lớn tự dưng lại ngại ngùng chẳng dám ôm lấy mẹ. Con người ta nói tiếng “yêu mẹ” dễ dàng, mà với con sao khó thể hiện bằng lời lắm mẹ ạ.

Nhưng mẹ biết không, con chẳng bao giờ quên được đâu bao nhiêu nỗi đau mà mẹ phải chịu, chỉ vì thương con, thương gia đình. Mẹ thường kể với con về tuổi thơ nhọc nhằn của mẹ, 9 tuổi đã phải nghỉ học đi mò cua bắt ốc, nghèo đến nỗi không có lấy cái quần mà mặc. Thời gian cứ trôi, mẹ vẫn cứ phải gồng mình lên chống chọi số phận khắc nghiệt. Những tưởng mẹ sẽ được thảnh thơi khi gia đình mình làm ăn khấm khá, trên dưới thuận hòa. Nhưng rồi vòng xoáy của tai ương lại cướp đi tất cả, cướp đi cả người chồng mà mẹ hết lòng thương yêu – người bố đáng kính của con, chỉ để lại cho mẹ khó nhọc, và biết bao nước mắt... Con nhiều lần than trách, nguyền rủa ông trời tại sao lại đày đọa bố mẹ trong khổ đau nhiều như vậy, trong khi bố mẹ luôn chăm chỉ và sống tốt với mọi người. Nhưng lớn khôn hơn con nhận ra điều ấy chẳng có ý nghĩa gì. Chính con mới là người đáng trách. Vì tình yêu to lớn vô ngần mà bố mẹ ban tặng, thì con phải đáp đền bằng sự nỗ lực tột độ mà giúp mẹ vơi nhẹ gánh nặng cơm áo gạo tiền. Nhưng con chỉ mới cố gắng học, đi làm thêm cái kiểu phụ mẹ được chừng nào hay chứng ấy, chứ chưa chịu gồng mình để quyết tâm đột phá. Lên Đại học, con thấy sống kiểu lối mòn này, con thua người ta, con chưa biết cố gắng hết mình. Con xin lỗi!

8/3 ngại ngùng chẳng dám tặng hoa, con tự tay nấu vài món thôi, đáng là gì với 21 năm mẹ chăm con từng li từng tí, vậy mà mẹ cũng vui ngây ngất.

Mẹ ơi! Con sẽ lớn khôn thêm nhờ sự bảo bọc của mẹ và học tập trường đời. Chỉ cần con biết nhận ra sai lầm mà sửa đổi thì con tin mẹ luôn tha thứ. Nhưng con lo lắm, con lo thời gian không có nhiều cho tới lúc con đủ khôn. Con chỉ ước một điều: mẹ sống mạnh khỏe thật lâu, con hứa với mẹ con sẽ làm cho mẹ vui lòng.

Mẹ ơi, từ tận đáy lòng, con muốn nói với mẹ rằng: “Con cảm ơn mẹ! Con thương mẹ nhiều lắm!”.
 
Top Bottom