Viết Lách Mỗi Ngày

Nắng Hạ

New Member
Tham gia
9/4/22
Bài viết
7
Được thích
1
185 #1
[CS] Người yêu bạn năm ây, họ còn ở bên bạn không?

Chào mọi người, hôm nay trong lúc nghỉ trưa, đồng nghiệp của tôi có nhận được một kiện hàng nho nhỏ. Tôi quay sang hỏi đó là món gì mà trông nét mặt cô ấy cứ lấm la lấm lét thế. Cô ấy liếc ngang liếc dọc thêm một hồi rồi ra hiệu bảo tôi dịch cái ghế lại về phía gần cô ấy.

Thú thật trong một phút ngỡ ngàng thấy cái vật màu trăng trắng trong hộp tôi cứ ngỡ cô ấy mua mai thúy.
Xin thứ lỗi cho cái đầu óc không được bình thường này của tôi.
Cô ấy mua là một chiếc khắn voan trắng, chính là loại dài thườn thượt dành cho cô dâu mọi người ạ. Tôi ngạc nhiên hỏi cô ấy định lấy chồng sao nhưng đáp lại lời hỏi thăm đầy thiện chí của tôi thì cô ấy chỉ phóng cho tôi một ánh nhìn sắc lẹm.
Thật ra cô ấy chưa có bạn trai.
Trước đây có lần tôi nghe loáng thoáng được một vài câu nói bông đùa. Sau khi ghép các dữ kiện lại thì thấy có vẻ cô ấy cũng từng thích một người rất lâu. Nhưng chữ lâu của cô ấy lại không khắc họa bằng nhiều năm. Cô ấy chỉ là thích một người trong khoảng thời gian tầm gần một năm rưỡi.
Sau này cô ấy kể tường tận cho tôi nghe, hóa ra người cô ấy thích là đồng nghiệp ở công ty cũ.
Hồi ấy, công ty mở đợt tuyển dụng người. Không biết do may mắn hay do “số” mà hai người họ lại được tuyển cùng vào một bộ phận với chức danh là nhân viên thời vụ.
Lúc đó hai con người hừng hực khí thế của tuổi trẻ, buôn ba, ngụp lặn trong đống tài liệu chất cao từ sàn cho tới tận gần trần nhà.
Cô ấy kể, lúc mới trúng tuyển cô ấy vui sướng lắm, nghĩ đời mình sắp sang trang vì được làm việc trong một công ty lớn, có bề thế. Nhưng áp lực công việc, sự canh tranh có phần hơi xấu tính của các đồng nghiệp nơi đây khiến cô ấy mệt mỏi. Có những đêm cô ấy về đến nhà khi đồng hồ chỉ 10 giờ tối, sáng hôm sau lại tất bật ra khỏi nhà vào lúc 6 giờ 30.
Tôi hỏi đồng nghiệp của mình rằng áp lực như vậy sao không tìm một công ty khác, dù gì bản chất cô ấy cũng không thích hợp với công việc này. Nhưng sau đó cô ấy trả lời tôi rằng cô ấy không nỡ.
Mọi người biết không, đồng nghiệp của tôi nói rằng có những bữa trưa cô ấy chỉ ăn qua loa một cái bánh mì không, cả miệng khô khốc, đắng ngắt, vừa ăn vừa gõ bàn phím nhoay nhoáy. Nhưng khi ngẩng đầu lên, cô ấy cảm thấy mình không đơn côi, bên cạnh, chàng trai vào cùng lúc với cô ấy cũng đang cắm cúi chúi đầu vào cái máy tính của mình. Bên cạnh chàng trai đó là hộp cơm đã nguội ngắt từ bao giờ.
Suốt một thời gian dài, đồng nghiệp của tôi lấy anh chàng kia làm một tấm gương sáng. Mỗi lần cô ấy chán nản thì lại tìm đến anh ta. Mỗi một câu “cố lên” của chàng trai đó như sợi dây thừng duy nhất níu kéo cô ấy ở lại cái môi trường làm việc khắc nghiệt này.
Cuối cùng, hai người cũng kết thúc việc làm thời vụ và được nhận vào làm nhân viên chính thức.
Cô ấy kể ở công ty cũ có một cái ban công, nhưng vì nó ở ngay cạnh phòng thu gom rác thải của tầng nên ít người đến đó lắm. Chính vì vậy mà chỗ này như đại bản doanh dành riêng cho hai con ma mới là cô ấy và chàng trai kia.
Đọc đến đây bạn có thắc mắc gì không? Tôi thì có đấy.
Tôi hỏi cô ấy rằng hai người họ có tình cảm gì với nhau không? Cô ấy trả lời.
- Có.
Có, ít nhất là có thiện cảm.
Họ nói với nhau rất nhiều về tương lai.
Chàng trai nói về những dự định, những bước đường thăng tiến. Cô gái thì nói về những ước mơ bình dị như một ngôi nhà, cuộc sống sau này của hai con người.
Họ cứ như vậy nói với nhau tất cả những thứ bản thân mong cầu, dĩ nhiên, họ rất thật lòng, cũng muốn có ý định vun đắp cho tương lai.
Nhưng lúc này thì lại có chuyện xảy ra, công ty yêu cầu bộ phận của họ cắt giảm người.
Đồng nghiệp của tôi kể rằng, dù cho thời gian qua có tình yêu làm sợi dây thừng níu kéo cô ấy ở lại với công việc này, nhưng bản chất cô ấy lại không hề vui vẻ, cũng không hề có sự hào hứng trong sáng tạo. Mỗi ngày cứ nghĩ việc phải đến công ty làm là cô ấy lại mệt mỏi. Vậy nên, cô ấy muốn nhân cơ hội này tìm một phương trời khác. Trùng hợp, văn phòng tôi lúc ấy cũng đang tuyển người.
Và dĩ nhiên, sau đó hai người cãi nhau.
Không một ai chịu nhường ai, cũng không một ai chịu lùi bước.
Anh chàng ấy tiếp tục ở lại thành thị bon chen, còn cô gái thì về miền quê sống những ngày tháng thanh nhàn và chậm nhịp.
Câu chuyện này làm tôi nhớ đến Tiểu Hiểu và Kiến Thanh. Trong chuyện tình đẹp như vậy mà cuối cùng cũng không không thắng nổi số mệnh.
Câu chuyện này cũng phản ánh rất rõ ràng hiện thực kiểu yêu đương của chúng ta hiện nay. Em thì cần sự đảm bảo, còn anh lại cứ mải mê phấn đấu cho tương lai.
Vậy chúng ta có sai không?
Tôi nghĩ họ không sai, chúng ta cũng không sai. Nếu có sai thì chắc là do thời điểm chưa đúng.
“Nếu anh có dũng khí cùng em lên tàu, em sẽ ở bên cạnh anh cả đời”.
“Nếu em bằng lòng ở lại cùng anh nỗ lực, chúng ta có lẽ đã có một mái nhà”.
Cô đồng nghiệp của tôi cũng như Tiểu Hiểu, bỏ lại tình yêu để đi về nơi thuộc về mình.
Chớp mắt cô ấy đã làm đồng nghiệp của tôi được hai năm.
Trong hai năm này ngày nào cô ấy cũng như một mặt trời nhỏ tích cực. hăng hái làm việc, hăng hái ăn uống vui chơi.
Dĩ nhiên, năng lực của cô ấy rất mạnh, giải quyết công việc rất nhanh chóng, tiền lương cuối dự án cũng rất cao.
Nếu như có hôm nào “mặt trời nhỏ” ủ dột như trời không nắng, lại còn lắm mây mù thì chắc có lẽ là do hôm đó mẹ cô ấy lại giục lấy chồng.
Gần đây cô ấy có đi xem mắt. Đối tượng là người đợt Tết vừa rồi cô ấy vô tình gặp trong một lần đi lễ chùa. Hai con người xa lạ, gặp nhau có một lần rồi dính đến tận bây giờ.
Tôi hỏi cô ấy là đã chấp nhận số phận rồi sao? Cô ấy xoay chiếc bút bi trên tay rồi chầm chậm dùng giọng điêụ thâm trầm giả dạng thầy tôi nói chuyện.
- Con người ấy à vẫn cứ phải tiến về phía trước thôi, không thể nào mãi treo cổ trên một cái cây được. Tớ cũng được quyền mưu cầu hạnh phúc chứ.
Tôi nghiêng đầu liếc nhìn cô ấy.
- Nói tiếng người đi.
Quả nhiên, chiếc bút bi trên tay rơi bộp phát xuống bàn.
- Đẹp trai lắm. Đẹp trai như vậy mà không hốt thì lão nương thấy có lỗi với đời.
Tuy bạn tôi nông cạn, thiển cận và đam mê tửu sắc nhưng cũng phải nói rõ một điều, chàng trai xem mắt của cô ấy cũng không tệ.
Vốn anh ta đang làm việc ở cùng thành phố với cậu trai cũ kia, sau khi cô bạn đồng nghiệp của tôi nhận lời đi xem phim thì anh ta đã không ngần ngại đi mấy chục cây số để về gặp mặt trong đêm rồi sáng hôm sau lại vội vàng quay lại thành phố.
Có lẽ, cô bạn tôi cảm động vì chuyện này.
Tôi thấy mọi người thường nói với nhau là để xem một chuyện tình có đi đến cuối cùng hay không thì cần phải nhìn vào duyên phận.
Có người ở bên nhau hàng chục năm, lại chỉ trong chớp mắt đã chia ly, chia cắt. Nhưng có người mới vừa gặp nhau có đôi ba lần lại nắm tay nhau đi đến tận cùng.
Tôi rất thích một câu nói:
“Nếu đã là của bạn, đi một vòng trái đất cũng quay về bên bạn.
Đã không thuộc về bạn, dù có nắm chặt trong tay thì cũng sẽ rơi vãi mà thôi”.
Tôi tin vào duyên phận, cũng tin rằng sau này bản thân rồi sẽ gặp được một người, một người bằng lòng ở bên cạnh tôi, cùng tôi trải qua những năm tháng bãi bể nương dâu. Bình an cũng được, sóng gió cũng xong.
Tôi sẽ gặp, đương nhiên, bạn cũng sẽ gặp được.
Vậy nên có những chuyện đừng nắm mãi không buông.
Có những người, đừng giữ mãi trong lòng.
Người muốn đi, chuyện muốn kết thúc hãy cứ để nó trôi đi.
Bạn không bắt được gió,
Bàn tay bạn cũng không nên nắm chặt hạt cát không buông.
Cái duy nhất bạn có thể làm là sống thật tốt, người có duyên với bạn sớm hay muộn cũng sẽ đến mà thôi.

Tác giả: Leng Tiêu
Xem thêm:
 

Nắng Hạ

New Member
Tham gia
9/4/22
Bài viết
7
Được thích
1
#2
Đúng người, muộn một chút cũng không sao...

Em thường ghen tị với sự dịu dàng của chàng trai nào đó dành cho cô gái của mình. Thi thoảng, chạnh lòng chút, em vẫn hay tự nhủ:
- Không sao đâu, chờ thêm chút nữa thôi, mình sẽ gặp đúng người.
Mỗi lần như thế, em hay lấy cuốn nhật ký cũ rích ra, viết vài dòng tự động viên bản thân.
Suốt khoảng thời gian đó, em vẫn miệt mài làm việc, học tập. Chẳng thích thầm ai, cũng chẳng dám yêu thêm ai.
Rồi anh đến. Một người tử tế đã đến bên em.
Có lẽ em đã quá quen với sự cộc cằn của người khác, nên khi vừa thấy anh dịu dàng, ân cần, em liền bật khóc.
Không văn vở, hoa mỹ, ba hoa chích choè. Trái ngược lại, anh ngố tàu, dễ thương, ấm áp lạ lùng.
Anh để ý từng chi tiết nhỏ thuộc về em, xem cả tấm ảnh em đi siêu thị mua đồ ăn vặt từ hồi xa lắc xa lơ để biết loại sữa, loại bánh mà em thích. Anh không hứa suông nhưng sẽ hành động. Là những ngày em dị ứng, anh tất tả bỏ cơm trưa chạy về mua ít mật ong, hoa quả. Là tấm thiệp chữ hơi nguệch ngoạc vì quá lâu mới cầm bút. Là bó hoa to đùng chẳng nhân dịp gì nhưng anh vẫn tặng vì em thích hoa tươi. Là những buổi tối tưởng anh đi làm về mệt rã rời sẽ lăn ra ngủ, vậy mà anh vẫn đợi dưới cửa mang nước dừa cho em...
Không đơn giản là yêu, anh là người đầu tiên em thương như máu mủ, ruột thịt. Em không dám hứa, nhưng mỗi ngày em đều cố gắng yêu anh thêm một chút.
Trước khi ngủ, em vẫn thường tự nhủ:
Em nhất định sẽ trân trọng mối quan hệ này. Thì ra sự chờ đợi 4 năm của em là xứng đáng. Cảm ơn anh vì đã đến.
Đàn ông giàu thì thích thật đấy, nhưng để ăn đời ở kiếp, em chọn người tử tế...


Tác giả: Chuyện Của Đậu
Xem thêm:
 

Nắng Hạ

New Member
Tham gia
9/4/22
Bài viết
7
Được thích
1
#3
Khi lòng tốt đặt nhầm chỗ!

Chả là dạo trước, gần 12h giờ đêm, tự dưng có người kết bạn rồi nhắn tin nhờ tớ giúp đỡ. Oài, một người lạ hoắc, quen biết gì đâu trời. Tính tớ thì hay thương người, nhẹ dạ cả tin, đi ngoài chợ gặp người ăn xin tớ cũng phải dừng lại cho họ ít tiền. Số phận người ta trớ trêu, ai muốn khổ vậy đâu. Nghĩ cũng tội, mình may mắn hơn, giúp được bao nhiêu thì giúp.
Quay trở lại câu chuyện của người lạ kia, lí do của bạn ấy như sau: "Gia đình có biến, bạn ấy phải từ Hà Nội về Quảng Bình gấp. Nhưng đi xe máy, chẳng còn đủ tiền đổ xăng, chỉ xin tớ giúp bạn ấy 80k, sau 2 ngày sẽ quay lại cảm ơn và trả đủ".
Tớ có hỏi căn cước, thẻ sinh viên, giấy tờ thông tin cá nhân của bạn ấy, nhưng đều lấy lí do là không có, ngoại trừ thẻ ngân hàng mang tên Đ* H** H****
Thực ra tớ nghĩ: "80k cũng chẳng đáng, ai lại thèm lừa. Với lại, kể cả người ta không trả thì thôi, lần sau rút kinh nghiệm, không nên tin người quá. Giờ người ta khó khăn mới cần nhờ đến mình, không giúp cũng áy náy".
Rồi tớ vẫn chuyển khoản, vẫn chúc người ta thượng lộ bình an.
Vài ngày sau thấy bạn ấy chặn tớ, cũng không bất ngờ lắm. Chỉ thấy hơi buồn vì lòng tốt của mình bị người khác lợi dụng.
Bài học đáng nhớ đấy, không phải lúc nào niềm tin, lòng tốt của mình cũng đặt đúng chỗ...

Tác giả: Chuyện Của Đậu
Xem thêm:
 

Nắng Hạ

New Member
Tham gia
9/4/22
Bài viết
7
Được thích
1
#4
CÓ ĐIỀU GÌ LÀM BẠN TIẾC NUỐI KHI RA TRƯỜNG KHÔNG?

1. Lúc đấy nghĩ bài giảng này thật chán, không muốn nghe, thôi lướt Tiktok 1 tí vậy.
Này! Bỏ điện thoại xuống và nghe thầy cô nói, dù học online hay offline. Nhìn chút đi, có thấy ai đang nói một mình kia không? Có thấy người đó loay hoay ngồi chỉnh lỗi kỹ thuật máy tính, có thấy gương mặt lo lắng khi sinh viên không nghe được bài rồi dần chuyển qua buồn bã khi câu hỏi không hề có nhận được hồi đáp.
2. Chỉ mải mê tham gia thật nhiều hoạt động ngoại khóa.
Hóa ra cũng không quan trọng đến thế, dừng lại một lát nào, cậu đã học được gì thế? Thì không được gì nhiều, chỉ thấy mệt mỏi.
3. Mạnh dạn nói “không”.
Nếu thực sự không muốn tiếp tục, hãy nói không. Hôm nay bạn bè rủ đi chơi nhưng mà mệt quá, cứ nói không. Nếu không đủ khả năng chi trả, hãy nói không.
4. Gọi điện cho ba mẹ ông bà nhiều hơn, gọi mỗi ngày.
Nói gì đây nhỉ? Ừm chẳng có gì to tát đâu chuyện ở trường, chuyện hôm nay ăn gì, chuyện bạn bè, chuyện trời sao mà lạnh. Cuộc đời thật ngắn nên mình cứ tranh thủ thôi, có bao nhiêu lần được trò chuyện nữa
5. Trân trọng, chăm sóc bản thân - Bắt đầu từ ngoại hình.
Ơ vẻ bề ngoài quan trọng đến thế sao??
Từng nghe Wapu hỏi thế này: “ Ví dụ nhé, nhìn những bạn mà các em cho là đẹp, nhìn mà trau chuốt ấy, thì có cảm giác hơi sợ người ta không? Kiểu không dám làm tổn thương bạn ấy?” Vì bình thường những bạn đó đối xử với bản thân rất đàng hoàng, chăm sóc trân trọng bản thân từ đó tỏa ra năng lượng khiến em cũng muốn đối xử với người ta như thế.” Cho nên có câu là hãy đối xử với bản thân như cách em muốn người ta đối xử với mình.
6. Dù có học ngành nào, hiểu về kinh tế, luật, tài chính cá nhân, ngoại ngữ đều thực sự rất quan trọng.
Học để hiểu quy tắc vận hành cơ bản của thế giới này, để rời trường rồi có thể tự kiếm sống, tự bảo vệ bản thân. Đừng để bản thân mù mờ, thành con cờ của những kẻ nắm được quy tắc
Đơn giản lắm, luật dân sự 2015 lên mạng có cả bản tiếng Anh và tiếng Việt.
Hiểu nguyên lí cơ bản về kinh tế, tài chính thì học miễn phí trên Khan Academy, coursera. Với tài chính cá nhân, để mà biết làm gì với tiền của mình, biết dùng ra sao, quản lí thế nào để sớm đạt tự do tài chính có thể nghe thêm chia sẻ từ Youtube HiếuTV, blog của chị Chi Nguyễn - The Present Writer, blog của chị Ngân Jones. Riêng ngoại ngữ thì hầu như ac nào cx có, dù ít dù nhiều, bản thân mình cũng có cả rổ tài liệu (Đây nều b ko tin, hơn 20gb: https://many.link/tailieu_free ) chỉ có điều tải về để đó chứ chẳng học
7. Đừng bận tâm đến đánh giá về bản thân.
Vì sao à? Trong “Con người, quá đỗi con người”, Nietzsche đi muôn nơi rồi nhận ra kì thật ai cũng muốn biết người khác nghĩ gì về mình, muốn được nghĩ tốt, được đánh giá là tuyệt vời nhưng bận tâm chuyện đó thì không tốt chút nào.
Tại con người ấy, bị đánh giá sai là chuyện quá bình thường. Hầu như không bao giờ có chuyện người khác nghĩ về mình giống hệt như mình nghĩ, mình mong. Nếu không, thật sự ta đáng bị người khác căm ghét, nhưng chẳng qua vì được gọi là “sếp”, “lãnh đạo”, “thầy, “cô” mà thấy yên tâm, thoải mái.
Còn bạn, có điều gì làm bạn tiếc nuối thời đại học?

Tác giả: Phạm Đơn Bình
Xem thêm:
 

Theo dõi Youtube

Quảng Cáo

Quảng Cáo

Có thể bạn quan tâm

Top Bottom